Đặt xuống một hơi thở

Có một thứ bạn đang giữ chặt đến mức quên mất là mình đang giữ. Một lời chưa kịp nói. Một người đã đi. Một phiên bản của chính mình mà bạn nghĩ lẽ ra phải thành.

Bàn tay nắm lâu sẽ mỏi. Có khi cái mỏi ấy là thứ duy nhất còn nhắc bạn rằng mình đang nắm.

Không ai ở đây bảo bạn mở tay ra hôm nay. Buông không phải một mệnh lệnh, và chưa ai buông được chỉ vì nghe lời khuyên. Chỉ xin bạn một điều nhỏ hơn nhiều: đêm nay, đặt bàn tay lên bụng, thở một hơi, và nhận ra là mình đang nắm.

Vậy thôi. Nhận ra — đôi khi đó đã là lớp tro đầu tiên được khơi lên.

English